NHỮNG ĐIỀU ĐÃ MẤT...

20/06/2026 63 lượt xem
NHỮNG ĐIỀU ĐÃ MẤT...

Có những thứ mất đi rồi, ta tưởng mình đã quên.

Quên thật.

Quên đến mức nhiều năm không nhắc tên, không nhớ mặt, không còn nghĩ đến nữa.

Nhưng rồi một ngày nào đó...

Một cơn mưa ngang qua.
Một bài hát vô tình vang lên.
Một góc phố cũ.
Một tấm ảnh cũ.
Hay đơn giản chỉ là một mùi hương rất quen.

Tất cả bỗng trở về.

Nguyên vẹn.

Như thể chưa từng có khoảng thời gian nào ở giữa.

Ký ức là thứ kỳ lạ nhất trên đời.

Nó không chết.

Nó chỉ nằm im ở một góc rất sâu trong lòng người.

Chờ một ngày nào đó được gọi tên.

Rồi từ từ sống dậy.

Mang theo tất cả những gì ta đã cố quên.

Mang theo những người đã rời xa.

Mang theo những lời chưa kịp nói.

Mang theo những điều lẽ ra đã có thể khác.

Có những người từng quan trọng đến mức nghĩ rằng cả đời này sẽ không thể mất họ.

Vậy mà cuối cùng vẫn mất.

Không phải vì hết thương.

Không phải vì hết nhớ.

Mà vì cuộc đời vốn dĩ không hỏi ý kiến ai trước khi lấy đi một điều gì đó.

Người ta cứ thế rời khỏi cuộc sống của nhau.

Như những chuyến tàu đi qua một ga nhỏ.

Ban đầu tưởng cùng đường.

Sau mới biết chỉ chung một đoạn.

Đau nhất không phải lúc mất.

Mà là rất lâu sau đó.

Khi mọi thứ đã yên ổn.

Khi bản thân đã học được cách sống tiếp.

Khi những vết thương tưởng như đã lành.

Bỗng một ngày nhìn lại...

Mới nhận ra trong lòng vẫn còn một khoảng trống chưa từng được lấp đầy.

Một khoảng trống mang hình dáng của những điều đã mất.

Có những cuộc gặp sẽ không bao giờ lặp lại.

Có những tiếng cười đã trở thành âm thanh của quá khứ.

Có những lời hứa nằm lại ở một thời tuổi trẻ.

Có những người vẫn còn sống đâu đó dưới cùng một bầu trời.

Nhưng mãi mãi không còn thuộc về cuộc đời mình nữa.

Người ta thường nói thời gian chữa lành mọi thứ.

Có lẽ không hẳn.

Thời gian chỉ dạy ta cách mang theo nỗi đau mà tiếp tục sống.

Giống như người bị mất một phần cơ thể.

Vết thương có thể khô lại.

Nhưng phần đã mất thì không bao giờ mọc lại được nữa.

Thỉnh thoảng giữa những ngày bình thường nhất.

Ta lại vô thức nhớ về một ai đó.

Một khoảng thời gian nào đó.

Một phiên bản nào đó của chính mình.

Phiên bản từng tin rằng mọi thứ sẽ kéo dài mãi mãi.

Phiên bản chưa biết rằng cuộc đời là một chuỗi những cuộc chia ly được báo trước.

Rồi ta im lặng.

Nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhìn ánh sáng nhạt dần trên bức tường cũ.

Nhìn những dấu vết thời gian còn sót lại.

Và hiểu rằng...

Có những thứ đã mất không phải để tìm lại.

Có những người ra đi không phải để quay về.

Có những câu chuyện sinh ra chỉ để trở thành kỷ niệm.

Nhưng điều đau lòng nhất...

Là một ngày nào đó, ngay cả nỗi nhớ cũng sẽ nhạt đi.

Ngay cả khuôn mặt từng khắc sâu trong tim cũng sẽ mờ dần.

Ngay cả những điều từng khiến ta mất ngủ suốt đêm cũng sẽ bị năm tháng cuốn trôi.

Đến lúc ấy...

Có lẽ thứ cuối cùng còn sót lại chỉ là một cảm giác rất buồn.

Một nỗi buồn không tên.

Không nhớ rõ vì ai.

Không nhớ rõ vì điều gì.

Chỉ biết rằng trong cuộc đời này...

Ta đã từng đánh mất một điều gì đó rất quan trọng.

Và từ ngày ấy trở đi, không còn là con người của ngày xưa nữa. 🖤

Chia sẻ bài viết:

Bài viết liên quan

CHUYẾN TÀU PHÍA TRƯỚC...
3 tuần trước

CHUYẾN TÀU PHÍA TRƯỚC...

Mặt đất dưới chân vẫn quen thuộc. Những gì đang có vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Dù không hạnh phúc hoàn toàn, ít nhất ...

NGỒI XUỐNG MỘT CHÚT...
3 tuần trước

NGỒI XUỐNG MỘT CHÚT...

Cuộc đời phần lớn được vận hành bằng lợi ích. Người ta đến với nhau vì nhiều lý do. Nhưng không phải ai cũng ở lại vì ...

Cốt
3 tuần trước

Cốt

Ngày đó gọi nhau là "cốt". Không cần giải thích nhiều. Chỉ cần một cuộc điện thoại lúc nửa đêm, một câu "tao đang gặp ch...