Về tôi
Tôi là KhanhNQ.
Thật ra cũng chẳng có gì quá xuất sắc hay nổi bật hơn so với những người cùng lứa 1990. Tôi cũng chỉ là một người bình thường, đi qua những năm tháng bình thường, mang trong mình vài câu chuyện riêng, vài niềm vui nhỏ, vài nỗi buồn cũ, vài lần được — mất mà đến một độ tuổi nào đó, người ta không còn muốn kể ra để chứng minh điều gì nữa.
Nếu mượn cách nói của nhạc sĩ Y Vân trong câu “60 năm cuộc đời”, thì có lẽ tôi cũng đã đi qua gần một nửa chặng đường ấy.
Một nửa đời người nghe có vẻ rất dài, nhưng khi ngoảnh lại, nó trôi qua nhanh đến lạ. Nhanh như một buổi chiều tắt nắng. Nhanh như tuổi trẻ từng ngỡ còn mãi, rồi một ngày chợt nhận ra mình đã không còn đứng ở phía bắt đầu nữa.
Tôi đã đi qua tuổi trẻ.
Đã từng yêu đương.
Đã từng tin, từng hy vọng, từng vụng dại.
Cũng đã nếm đủ ít nhiều những buồn vui, được mất, hợp tan của đời sống.
Vì vậy, những gì tôi chia sẻ ở đây không phải là chân lý, cũng chẳng phải điều gì lớn lao. Nó chỉ là cảm xúc cá nhân của một người đã đi qua một đoạn đường đủ dài để biết trân trọng ký ức, đủ mệt để hiểu sự bình yên đáng quý, và đủ lặng để muốn viết lại vài điều trước khi chúng phai đi.
Tôi viết, trước hết là để tìm một sự đồng điệu nào đó với những ai tình cờ đọc được. Có thể chúng ta không quen nhau, không cùng sống một cuộc đời, nhưng biết đâu trong một khoảnh khắc nào đó, ta lại gặp nhau ở một cảm xúc rất giống nhau.
Tôi biết, thế giới ngoài kia đã thay đổi quá nhanh. Công nghệ, nhịp sống, cách con người kết nối với nhau — tất cả đều khác xưa rất nhiều. Những người còn sống chậm, còn nâng niu ký ức, còn ngồi xuống để viết vài dòng cho chính mình, hình như cũng không còn nhiều nữa.
Ai cũng bận với câu chuyện riêng của mình.
Ai cũng có những lo toan riêng.
Ai cũng phải chạy theo một điều gì đó.
Đôi khi tôi tự hỏi, liệu bây giờ còn mấy ai đủ kiên nhẫn để đọc một dòng tự sự dài? Còn mấy ai quan tâm đến cảm xúc của người khác? Còn mấy ai giữ thói quen viết nhật ký, ghi lại những khoảnh khắc tưởng rất nhỏ, nhưng sau này có thể trở thành cả một vùng ký ức?
Nhưng rồi tôi nghĩ, tôi vẫn nên làm.
Làm không phải để ai đó công nhận.
Không phải để tỏ ra mình sâu sắc.
Cũng không phải để níu kéo một thời đã cũ.
Tôi viết vì chính mình.
Vì tôi sợ một ngày nào đó, tôi sẽ quên đi rất nhiều khoảnh khắc từng làm nên con người mình. Quên những ngày đã từng cố gắng. Quên những lần đã từng can đảm. Quên những nỗi buồn đã từng vượt qua. Quên cả những niềm vui rất nhỏ mà khi ấy tôi từng nghĩ là bình thường, nhưng về sau lại trở thành thứ không thể quay lại lần nữa.
Tôi muốn lưu giữ lại một phần đời mình bằng những con chữ này.
Để biết đâu, đến một giây phút nào đó trong tương lai, khi mọi thứ đã chậm lại, khi lòng đã thảnh thơi hơn, tôi sẽ ngồi xuống ở một nơi yên tĩnh, mở lại những điều mình từng viết, đọc lại từng dòng, rồi mỉm cười nhớ về một thời đã qua.
Một thời có thể không oanh liệt.
Không rực rỡ.
Không có gì để người đời phải nhắc tên.
Nhưng đó là một thời tôi đã sống thật.
Đã yêu thật.
Đã đau thật.
Đã cố gắng thật.
Đã từng ngã, từng đứng dậy, từng lặng lẽ đi tiếp dù không phải lúc nào cũng có ai hiểu mình.
Và nếu một ngày nào đó nhìn lại, tôi mong mình có thể nói với chính mình rằng:
Ừ, thời ấy tuy chẳng vẻ vang gì lắm, nhưng cũng can đảm và bản lĩnh đấy chứ. :D
Thông tin
- Việt Nam
- Nhiếp ảnh chân dung & phong cảnh
- Hoạt động từ 2018