NGỒI XUỐNG MỘT CHÚT...

20/06/2026 62 lượt xem
NGỒI XUỐNG MỘT CHÚT...

Có những ngày, người ta không buồn vì một chuyện cụ thể nào cả.

Chỉ là tự nhiên thấy mệt.

Mệt vì phải cười khi không vui.
Mệt vì phải mạnh mẽ khi trong lòng đầy những vết nứt.
Mệt vì phải tiếp tục tin vào những điều mà bản thân đã nhiều lần thất vọng.

Lúc còn trẻ, mình nghĩ cuộc đời được xây bằng tình cảm.

Lớn lên mới biết...

Cuộc đời phần lớn được vận hành bằng lợi ích.

Người ta đến với nhau vì nhiều lý do.
Nhưng không phải ai cũng ở lại vì tình nghĩa.

Có những mối quan hệ bắt đầu bằng những lời hứa rất đẹp.
Kết thúc bằng sự im lặng.

Có những người từng ngồi cùng bàn, cùng cạn ly, cùng chia sẻ những bí mật không dám nói với ai.

Rồi một ngày...

Chỉ còn là người quen.

Không cãi nhau.
Không xung đột.
Cũng chẳng phản bội.

Chỉ là mỗi người một hướng, và khoảng cách đủ xa để tình cảm không còn như trước.

Đời người kỳ lạ lắm.

Lúc nghèo thì thiếu tiền.
Lúc có tiền lại thiếu người thật lòng.

Lúc trẻ thì nhiều bạn.
Lúc trưởng thành lại chỉ còn vài cái tên thực sự muốn gọi khi gặp chuyện.

Đi nhiều rồi mới hiểu...

Không phải ai cười với mình cũng quý mình.
Không phải ai giúp mình cũng vô điều kiện.
Và cũng không phải ai nói lời hay đều mong điều tốt đẹp cho mình.

Cho nên càng về sau, người ta càng ít nói.

Không phải vì kiêu.

Mà vì đã hiểu có những điều nói ra cũng chẳng thay đổi được gì.

Có những nỗi buồn chỉ có thể tự mình đi qua.

Có những bài học phải trả bằng niềm tin mới học được.

Và có những con người, chỉ gặp một lần thôi cũng đủ làm mình thay đổi cách nhìn về cả cuộc đời.

Ngồi giữa một quán cà phê.

Nhìn dòng người qua lại.

Tự nhiên thấy mọi thứ đều rất tạm.

Tiền bạc là tạm.
Danh tiếng là tạm.
Những cuộc vui rồi cũng tàn.

Ngay cả những mối quan hệ tưởng như không thể mất đi...

Đôi khi cũng chỉ là khách qua đường trong một đoạn hành trình dài.

Thế nên bây giờ không còn cố giữ ai nữa.

Ai muốn ở lại thì trân trọng.

Ai muốn rời đi thì mỉm cười tiễn họ.

Bởi sau tất cả những được mất của cuộc đời, điều đáng quý nhất không phải là có bao nhiêu người bên cạnh.

Mà là sau ngần ấy sóng gió...

Mình vẫn giữ được sự tử tế của chính mình.

Dù đã nhìn thấy rất nhiều mặt khác của lòng người.

Và đó có lẽ là chiến thắng khó nhất của một đời người. 🍂☕️

Chia sẻ bài viết:

Bài viết liên quan

CHUYẾN TÀU PHÍA TRƯỚC...
3 tuần trước

CHUYẾN TÀU PHÍA TRƯỚC...

Mặt đất dưới chân vẫn quen thuộc. Những gì đang có vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Dù không hạnh phúc hoàn toàn, ít nhất ...

NHỮNG ĐIỀU ĐÃ MẤT...
3 tuần trước

NHỮNG ĐIỀU ĐÃ MẤT...

Ký ức là thứ kỳ lạ nhất trên đời. Nó không chết. Nó chỉ nằm im ở một góc rất sâu trong lòng người. Chờ một ngày nào đ...

Cốt
3 tuần trước

Cốt

Ngày đó gọi nhau là "cốt". Không cần giải thích nhiều. Chỉ cần một cuộc điện thoại lúc nửa đêm, một câu "tao đang gặp ch...