CHUYẾN TÀU PHÍA TRƯỚC...

20/06/2026 60 lượt xem
CHUYẾN TÀU PHÍA TRƯỚC...

Đứng trước một con tàu, người ta thường nghĩ điều khó nhất là vượt qua biển lớn.

Nhưng không.

Điều khó nhất là quyết định có bước chân lên tàu hay không.

Bởi khi còn đứng trên bờ, mọi thứ vẫn thuộc về vùng an toàn.

Mặt đất dưới chân vẫn quen thuộc.
Những gì đang có vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Dù không hạnh phúc hoàn toàn, ít nhất cũng biết ngày mai sẽ như thế nào.

Còn một khi đã bước lên tàu...

Nghĩa là chấp nhận rời khỏi những điều quen thuộc.

Chấp nhận những vùng nước chưa từng đi qua.

Chấp nhận có những cơn bão không ai báo trước.

Có những thời điểm trong đời, con người ta đứng giữa hai lựa chọn.

Ở lại.

Hoặc đi tiếp.

Ở lại thì bình yên.

Nhưng bình yên đôi khi lại là chiếc lồng đẹp nhất.

Nó không làm mình đau.

Chỉ khiến mình dần quên mất mình từng muốn bay xa đến đâu.

Còn đi tiếp...

Có thể thất bại.

Có thể mất mát.

Có thể phải trả giá bằng những năm tháng tuổi trẻ.

Nhưng ít nhất sẽ không phải sống với câu hỏi:

"Nếu ngày đó mình thử thì sao?"

Điều làm người ta do dự không phải vì con đường phía trước quá khó.

Mà vì không biết bản thân có đủ mạnh để đi hết con đường ấy hay không.

Có đủ bản lĩnh để đối mặt với những lần trắng tay?

Có đủ kiên trì khi mọi thứ không diễn ra như mong đợi?

Có đủ can đảm để đứng dậy sau những lần ngã đau?

Nhưng rồi nghĩ kỹ lại...

Trên đời này làm gì có ai biết trước mình đủ mạnh hay không.

Người ta không trở nên bản lĩnh rồi mới bước đi.

Người ta bước đi rồi mới trở nên bản lĩnh.

Không ai học được cách vượt sóng khi đứng trên bờ.

Không ai học được cách chèo lái bằng cách nhìn người khác chèo.

Biển lớn luôn dạy bài học của nó theo cách riêng.

Có thể chuyến tàu phía trước sẽ không đưa mình đến nơi mong muốn.

Có thể sẽ có những ngày chỉ thấy toàn sương mù.

Có thể sẽ có những đêm tưởng như không thể tiếp tục.

Nhưng có một điều chắc chắn.

Nếu cứ mãi đứng trên bến cảng...

Con tàu nào rồi cũng sẽ rời đi.

Và thứ còn lại chỉ là tiếc nuối.

Tuổi trẻ sợ thất bại.

Trưởng thành lại sợ bỏ lỡ.

Sau rất nhiều năm nhìn lại, người ta thường quên những lần mình ngã.

Nhưng rất khó quên những lần mình không dám thử.

Bởi thất bại là một vết thương.

Còn hối tiếc là một cái gai.

Vết thương rồi sẽ lành.

Cái gai có khi nằm đó suốt đời.

Tôi vẫn đứng đây.

Nhìn con tàu phía trước.

Nhìn mặt nước lặng lẽ trôi.

Trong lòng đầy những câu hỏi chưa có lời đáp.

Liệu có xứng đáng không?

Liệu có đủ sức không?

Liệu chuyến đi này sẽ đưa mình đến đâu?

Nhưng có lẽ...

Câu trả lời không nằm ở bến cảng.

Nó nằm ngoài khơi.

Ở nơi những con sóng đang đợi.

Và đôi khi, điều duy nhất cần làm không phải là tìm cho đủ mọi câu trả lời.

Mà là hít một hơi thật sâu.

Rồi bước lên tàu.

Bởi có những hành trình trong đời...

Không phải vì đã sẵn sàng nên mới bắt đầu.

Mà chính vì bắt đầu, ta mới trở thành con người đủ sức đi đến cuối con đường. 🌊🚢🍂

Chia sẻ bài viết:

Bài viết liên quan

NHỮNG ĐIỀU ĐÃ MẤT...
3 tuần trước

NHỮNG ĐIỀU ĐÃ MẤT...

Ký ức là thứ kỳ lạ nhất trên đời. Nó không chết. Nó chỉ nằm im ở một góc rất sâu trong lòng người. Chờ một ngày nào đ...

NGỒI XUỐNG MỘT CHÚT...
3 tuần trước

NGỒI XUỐNG MỘT CHÚT...

Cuộc đời phần lớn được vận hành bằng lợi ích. Người ta đến với nhau vì nhiều lý do. Nhưng không phải ai cũng ở lại vì ...

Cốt
3 tuần trước

Cốt

Ngày đó gọi nhau là "cốt". Không cần giải thích nhiều. Chỉ cần một cuộc điện thoại lúc nửa đêm, một câu "tao đang gặp ch...