Có những tấm hình nhìn vào chỉ thấy vài cái ghế nhựa, vài chai nước, vài nụ cười rất bình thường.
Nhưng với người trong cuộc, đó là cả một đoạn đời.
Ngày đó gọi nhau là "cốt". Không cần giải thích nhiều. Chỉ cần một cuộc điện thoại lúc nửa đêm, một câu "tao đang gặp chuyện" là có mặt. Không cần hỏi đúng sai trước, cũng không cần tính toán thiệt hơn.
Ngày đó nghèo thì ngồi quán cóc.
Có tiền thì làm vài két bia.
Không có gì trong tay ngoài tuổi trẻ và sự tin tưởng.
Tưởng rằng tình anh em sẽ còn mãi.
Nhưng rồi thời gian dạy cho mình một điều rất đau:
Không phải ai cùng ngồi một bàn cũng là anh em.
Không phải ai từng khoác vai nhau cũng là tri kỷ.
Và không phải ai từng gọi nhau là "cốt" cũng đi cùng nhau hết một đời.
Có những người ra đi vì cơm áo.
Có những người ra đi vì lợi ích.
Có những người ra đi vì hiểu lầm.
Và cũng có những người vẫn còn sống đó, nhưng tình nghĩa đã chết từ rất lâu rồi.
Đau nhất không phải là mất một người bạn.
Đau nhất là nhìn thấy người mình từng tin tưởng nhất trở thành người xa lạ.
Từ đó mới hiểu...
"Cốt" thật sự không phải người uống với mình nhiều nhất.
Không phải người gọi mình là anh em nhiều nhất.
Mà là người vẫn đứng cạnh mình khi mình không còn giá trị gì để họ lợi dụng.
Thế nhưng ở cái thời buổi này, tìm một người như vậy khó lắm.
Người ta quen nhau bằng lợi ích.
Gắn bó bằng nhu cầu.
Và rời đi khi không còn thứ gì để nhận được.
Cho nên càng lớn tuổi càng ít bạn.
Không phải vì kiêu ngạo.
Mà vì đã chứng kiến quá nhiều lần lòng người thay đổi.
Đã từng mở lòng hết mình.
Đã từng coi người dưng như ruột thịt.
Đã từng đặt chữ nghĩa lên trên chữ lợi.
Để rồi nhận lại những bài học không bao giờ muốn học.
Bởi vậy những mối quan hệ mới bây giờ...
Vẫn vui vẻ.
Vẫn nhiệt tình.
Vẫn giúp đỡ nếu có thể.
Nhưng trong lòng luôn giữ lại một khoảng cách.
Không phải vì lạnh lùng.
Mà vì những "cốt" năm xưa đã mang theo phần ngây thơ đó đi mất rồi.
Có những người trong bức ảnh này, có thể nhiều năm chưa gặp.
Có những người có lẽ chẳng còn liên lạc.
Có những câu chuyện mãi mãi chỉ còn là kỷ niệm.
Và có lẽ...
Những "cốt" thật sự của một đời người không phải là những người còn ở bên cạnh hôm nay.
Mà là những người từng khiến mình tin rằng tình anh em là thứ tồn tại thật trên đời.
Dù cuối cùng họ đã đi xa.
Xa đến mức không thể quay lại như ngày xưa nữa.
Nâng ly cho những người anh em cũ.
Cho những tháng năm đã qua.
Cho những chữ "cốt" từng rất thật.
Và cho chúng ta của hiện tại...
Những người vẫn nhớ, nhưng không còn dám tin dễ dàng như trước. 🍻🥀